01Ký ức • Tri ân
Anh chiến sĩ Vị Xuyên
Có những người lính đã gửi tuổi hai mươi vào đá núi để bình yên nở hoa trên dải biên cương.
Đá Vị Xuyên
Nguyễn Phan Khuê
Đã xa rồi mùa nắng lửa...Lá đã xanh trên những rặng núi xanh.Gió dịu mát, vuốt ve gờ đá sắc...Có ngọn nàoĐang thì thầm từ trong khe đá...
Chiều nay nước sông Lô lững thững trôiDòng sông Chảy cũng vuốt ve đôi bờ cỏ mịnCó con sóng nàoĐang thầm thì từ đáy sông sâu...
Mây trắng bay thấp xuốngLắng ngheLắng nghe tiếng đá...
Sống bám đáChết hoá đáThành bất tử!
Hơn ngàn mùa XuânNgày mười hai...Tháng... Bảy...Người lính Vị Xuyên!Kiên cường!
Như ngàn tiếng chuôngNgân mãi giữa lòng Người!Với bao ước mơ...Với baoTình yêu!...Với bao thanh xuânLàm rạng rỡ non sông!....
Thắp hương trên sườn đáKhói hương như dấu hỏi...Khói hương thành cầu nốiKết đôi bờ ngàn thương!.....
Đã tan vào lúa chín?Thầm lặng những dẻo thơmBếp hồng nào thắp mãiẤm êm những đêm dài
Đã thành giọt sương mai?Long lanh trong mí mắtMênh mang và trong vắtXanh màu lá ven đồi...
Hay là thành câu hát?Trên miệng cô gái TàyChiều nay trên biên giới...Tím một màu hoa sim
Hay là thành vân mâyBạn bè đồng đội ấyDạo chơi trên bầu trờiĐây quê mình yêu thương!
Về với mẹ với cha!Về với mùa Xuân mớiVề với những nụ cườiVới nắng vàng quê hương!
Nằm trong vòng tay ấmNằm trong vòng tay êm...Nằm trong tình thương mến...Với...Cờ đỏ sao vàng!


